Thứ Năm, 29 tháng 12, 2011

Quy trình về 'công nghệ' làm xăng rởm !



Cộng đồng mạng tiết lộ về 'công nghệ' làm xăng rởm

Trộn dầu FO với xăng non cho qua máy lọc ly tâm, rồi máy ép ly tâm sẽ được hỗn hợp "xăng" có giá 12.000 đồng mỗi lít.

Kể từ đầu tháng 10/2011, hàng loạt vu cháy xe diễn ra trên diện rộng, từ bắc vào nam. Không chỉ có xe máy, cả ôtô cũng cháy. Nhiều ý kiến nghi ngờ xăng là nguyên nhân gây ra cháy nổ xe trong thời gian qua.

Thành viên Xulu trên diễn đàn xe hơi Otofun chia sẻ "công nghệ" làm xăng rởm. “Trộn dầu FO và chất VNK với tỷ lệ 1 tấn dầu FO thì cho 1 kg chất VNK, sau đó cho vào máy lọc ly tâm, rồi chuyển sang máy ép ly tâm”.

Theo Xulu, tiền mua thiết bị khoảng 700 - 800 triệu đồng. Dầu FO có thể mua từ nhiều nguồn khác nhau. Chất VNK hay còn gọi là "xăng non" có giá 260.000 đồng mỗi kg được mua từ Trung Quốc hoặc cơ sở tư nhân tự chế biến. Tổng chi phí để sản xuất "xăng rởm" chỉ khoảng 12.000 đồng mỗi lít.

Sơ đồ quy trình sản xuất xăng rởm. Ảnh: Otofun.

Nếu xăng này được pha với các loại xăng trên thị trường theo tỷ lệ thể tích nhỏ hơn 20% thì “không sao”. Nhưng nếu trên 40% thì sẽ rất nguy hiểm. Vì chất VNK khi kết hợp với lưu huỳnh sẽ cháy mạnh. Trong khi đó, bản thân dầu FO luôn có chứa lưu huỳnh. Xulu kết luận: "Không nên đổ cây xăng của tư nhân trong thời gian này còn cây xăng nhà nước thì có thể tin hơn".

Thông tin về pha chế "xăng rởm" trên Otofun được rất nhiều trang mạng lấy lại và nhận nhiều chia sẻ của độc giả. Đa phần đồng tình với thông tin này và tỏ ra lo lắng cho vấn đề nhiên liệu trong thời gian qua. Tuy nhiên, những thuật ngữ mà Xulu đưa ra lại ít phổ biến như "VNK". Khái niệm "xăng non" cũng không phải quen thuộc với mọi người.

Trao đổi với VnExpress về quy trình pha chế xăng rởm, tiến sĩ Đào Quốc Tùy, bộ môn công nghệ hữu cơ-hóa dầu, đại học Bách khoa Hà Nội nhận định công nghệ sản xuất xăng trên chỉ mang tính chất tham khảo.

Ông cho biết, dầu FO là hỗn hợp của các hydrocarbon mạch dài, ngoài việc lấy từ nhà máy lọc dầu còn có thể được tạo ra bằng quy trình sản xuất khá đơn giản như nhiệt phân lốp cao su trở thành dung dịch lỏng. Sau khi trải qua công đoạn lọc, và chưng cất sẽ thu được dầu FO.

Khái niệm "xăng non" tương đối mơ hồ nên chưa thể đánh giá được thành phần cũng như tính chất lý hóa của chúng. Nếu hỗn hợp “xăng non” bao gồm các hydrocarbon mạch ngắn, dễ bay hơi thì chúng có thể hòa trộn được trong dầu FO.

Theo tiến sĩ Tùy, về mặt lý thuyết các chỉ số A83, A92, A95 là để phân biệt xăng có chỉ số octan khác nhau. Việc bổ sung chất phụ gia có chứa oxi như ethanol, metanol, aceton sẽ giúp xăng bay hơi tốt hơn, đồng thời tạo ra quá trình cháy trong động cơ sạch hơn.

Ông nhấn mạnh các chất phụ gia chỉ được pha chế vào xăng với một chỉ số nhất định. Nếu sử dụng xăng E5 (chứa 5% thể tích là Ethanol), động cơ vẫn hoạt động bình thường, nhưng nếu sử dụng xăng E10 thì thệ thống phun xăng phải được thiết kế lại để đảm bảo phù hợp với tỷ số bay hơi của nhiên liệu mới.

Thế Hoàng

Thứ Tư, 28 tháng 12, 2011

Miến Điện dân chủ hóa hay tự diễn biến?




Tổng thống U Thein Sein (phải) và Ngoại trưởng Clinton

Chính quyền Miến Điện do Tổng thống U Thein Sein (phải) đứng đầu được cho là đang thay đổi đúng lúc.

Các diễn biến chính trị tại Miến Điện trong những tháng vừa qua phải nói là rất bất ngờ và ngoạn mục.

Từ một hình ảnh độc tài quân phiệt bị thế giới lên án và cô lập trong suốt 20 năm qua, bỗng chốc chính quyền Tổng thống U Thein Sein đã được thế giới ca ngợi là biết thay đổi đúng lúc khi trả tự do cho khoảng 200 tù nhân chính trị trong số 2000 ngàn tù nhân chính trị đang bị giam giữ; nới rộng kiểm soát báo chí, công nhận đảng đối lập Liên Đoàn Quốc Gia Vì Dân Chủ và mở đường cho bà Aung San Suu Kyi ra ứng cử dân biểu quốc hội bổ khuyết tại Rangoon.

Tại Miến Điện, những hình ảnh xuống đường biểu tình rầm rộ của quần chúng có xảy ra nhưng từ nhiều năm trước như cuộc biểu tình của thanh niên, sinh viên tại Rangoon vào năm 1988, hay cuộc xuống đường của Tăng Ni năm 2007; cả hai cuộc biểu tình đòi dân chủ đều bị đàn áp đẫm máu và bị công luận thế giới lên án nặng nề.

"Việc Tổng thống U Thein Sein tiến hành một số bước dân chủ hóa như hiện nay phản ảnh khuynh hướng thay đổi của tập đoàn tuớng lãnh, chứ không chỉ riêng gì Thein Sein, và đến từ hai áp lực chính"

Nếu diễn biến dân chủ hóa xảy ra ở Đông Âu, Trung Á và Bắc Phi là do những áp lực quần chúng hạ tầng, thì diễn biến dân chủ hóa tại Miến Điện vừa qua đã xảy ra từ những tháo gỡ ở thượng tầng.

Nhiều bài viết đã phân tích một số nguyên do như chính quyền Miến Điến muốn giảm bớt các ảnh hưởng của Trung Quốc nên phải thay đổi để tiếp cận với khối ASEAN và Phương Tây, hay chấp nhận đối thoại với bà Aung San Suu Kyi và lực lượng đối kháng để qua đó giải tỏa cấm vận kinh tế của thế giới nhằm cải tổ tình hình suy thoái trầm trọng hiện nay.

Những nguyên do nói trên, thật sự không phải là những đe dọa sinh tử đối với nhóm quân phiệt Miến Điện. Nói cách khác, thiểu số tướng lãnh và thân nhân của họ trong chính quyền Miến sẵn sàng dập tắt mọi chống đối của quần chúng và dựa vào Trung Quốc để thao túng quyền lực độc tôn.

Việc Tổng thống U Thein Sein tiến hành một số bước dân chủ hóa như hiện nay phản ảnh khuynh hướng thay đổi của tập đoàn tuớng lãnh, chứ không chỉ riêng gì Thein Sein, và đến từ hai áp lực chính, đó là đòn cấm vận của Hoa Kỳ và Âu Châu, và phong trào dân chủ hóa đang trổi dậy khắp nơi từ đầu năm 2011.

Bà Aung San Suu Kyi (phải) và ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton

Bà Aung San Suu Kyi (phải) lần đầu tiên tiếp kiến ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton tại Miến Điện.

Đòn Cấm Vận

Việc nhóm quân phiệt Miến hủy bỏ kết quả bầu cử quốc hội năm 1991, không chịu trao quyền lãnh đạo đất nước cho bà Aung San Suu Kyi và Liên Đoàn Quốc Gia Vì Dân Chủ chiếm 361 ghế trên tổng số 465 ghế quốc hội, đã là nguyên nhân chính khiến cho Liên Hiệp Quốc và các quốc gia dân chủ trên thế giới đã ủng hộ những biện pháp cô lập ngoại giao và phong tỏa kinh tế đối với Miến Điện.

Từ năm 1991 đến năm 2011, Miến Điện hoàn toàn bị cô lập và chỉ còn có thể trao đổi buôn bán với Trung Quốc và một số quốc gia độc tài.

Trong số những quốc gia đưa ra các biện pháp trừng phạt, chính quyền Hoa Kỳ, Nhật Bản và Âu Châu là những nước đã tạo áp lực nặng nề từ cúp viện trợ ODA, ngưng hợp tác kinh tế, ngưng trao đổi ngoại giao cho đến phong tỏa thương mại đối với các công ty có quốc tịch Miến Điện, không cấp chiếu khán nhập cảnh cho các quan chức, cán bộ và thân nhân của những người liên hệ trong chính quyền quân phiệt.

"Đa số những công ty này nằm trong sự điều hành trực tiếp hoặc gián tiếp của một số tướng lãnh và thân nhân liên hệ như vợ, con gái, con trai, cháu vân, vân..."

Từ năm 2003, sau khi Thượng Viện Hoa Kỳ thông qua đạo luật Tự Do và Dân Chủ Miến Điện, các biện pháp cấm vận Miến Điện đã được Hoa Kỳ, Quốc Hội Âu Châu gia tăng sức ép đáng kể qua những biện pháp đánh thẳng vào quyền lợi của một số công ty và nhất là thành phần cán bộ trung tầng đang phục vụ chế độ quân phiệt như cấm xuất cảng, phong tỏa các trương mục, đông lạnh tất cả tài sản của cấp lãnh đạo và gia đình nhóm quân phiệt Miến.

Bản báo cáo của Congressional Research Service (CRS) của Quốc hội Hoa Kỳ về tình hình cấm vận Miến Điện phổ biến ngày 1 tháng 11 năm 2011 và Bản báo cáo của Commission Implementing Regulation (EU) số 383/2011 vào ngày 18 tháng 4 năm 2011, cho thấy chính quyền quân phiệt Miến Điện chịu những thiệt hại đáng kể từ chính sách cấm vận của các quốc gia Phương Tây, đặc biệt là vấn đề phong tỏa chuyển ngân và đông lạnh tài sản đối với hơn 1000 công ty Miến và vài ngàn cán bộ lãnh đạo cao cấp, cán bộ trung tầng và thân nhân của họ.

Các công ty Miến Điện bị phong tỏa tài sản hiện nay đa số liên hệ đến việc khai thác các tài nguyên thiên nhiên, chia làm 7 loại công ty như:

Những công ty liên quan đến gỗ (Wood), chế biến, xuất khẩu gồm 428 công ty. Những công ty về Sắt và Thép (Iron & Steel) gồm 9 công ty; Những công ty về hầm mỏ (Mining) có 62 công ty; Những công ty cung cấp về dịch vụ và dụng cụ hầm mỏ (Mining Equipment & Supplies) gồm 54 công ty; Những công ty về đá quý (Gems) gồm 473 công ty; Những công ty sản xuất về ngọc bích (Jade) gồm 27 công ty; và những công ty về bạc (Silversmiths) gồm 40 công ty.

Đa số những công ty này nằm trong sự điều hành trực tiếp hoặc gián tiếp của một số tướng lãnh và thân nhân liên hệ như vợ, con gái, con trai, cháu vân, vân...

Danh sách đen

Danh sách những cá nhân bị Hoa Kỳ và Cộng đồng Âu Châu quyết định đóng băng tài sản tại hải ngoại, dựa theo tài liệu công bố hồi tháng 11 năm 2007 đến nay gồm 7 nhóm tướng lãnh được phân loại, liệt kê như sau:

Các tướng lãnh và vợ con đã và đang lãnh đạo nhóm quân phiệt Miến Điện gồm 21 người như Tướng Than Shwe (Chủ tịch Hội Đồng Hòa Bình và Phát Triển Quốc Gia SPDC), bà Kying Kyaing (vợ Tướng Than Shwe), bà Thandar Shwe (con gái Tướng Than Shwe), Tướng Zaw Phyo Win (Bộ trưởng mậu dịch), Tướng Maung Aye (Phó chủ tịch SPDC), Tướng Min Aung Hlaing (Tổng tư lệnh Quân đội Miến Điện); Tướng Arnt Maung (về hưu)...

Các tướng lãnh đang là tư lệnh hay phó tư lệnh các vùng, các sư đoàn và thân nhân liên hệ gồm có 59 người như Tướng Tun Than (tư lệnh vùng Rangoon), Tướng Ye Aung (tư lệnh vùng Mandalay), Tướng Soe Lwin (tư lệnh vùng Sagiang), Tướng Aung Kyaw Zaw (tư lệnh vùng Đông Bắc Miến Điện), Tướng Soe Hunt (tư lệnh vùng Bago và Magwe), Tướng Win Myint (phó tư lệnh phía Nam Miến), Tướng Tint Swe (phó tư lệnh vùng Đông Nam Miến Điện)...

Các lãnh đạo nhà nước, các Bộ trưởng và thân nhân liên hệ trong guồng máy chính phủ gồm có 117 người như U Thein Sein (hiện là Tổng thống Miến Điện), bà Khin Khin Win (vợ của Tổng thống Thein Sein), Tin Aung Myint Oo (Phó Tổng thống Miến), Đại tá Naing Lin Oo (con trai Tướng Tin Aung Myint), Tướng Thein Htak (Bộ trưởng hầm mỏ), Tướng Thein Htay (Bộ trưởng phát triển công nghiệp), ông Soe Maung (Chánh văn phòng Tổng thống), bà Nang Phyu Phuy Aye (vợ của Soe Maung)...

"Mặc dù những người này đã xin giải ngũ và được bầu vào quốc hội trong kỳ tổng tuyển cử tháng 10 năm 2010 nhưng tên và những thân nhân của họ vẫn còn nằm trong danh sách bị phong tỏa tài sản"

Các Thứ trưởng, Giám đốc các Bộ và Tổng Cục và thân nhân liện hệ trong guồng máy chính quyền trung ương và các địa phương gồm có 105 người như Tướng Kyaw Nyunt (Thứ trưởng quốc phòng), Đại tá Aung Thaw (thứ trưởng quốc phòng); Maung Myint (Thứ trưởng ngoại giao), Tint Lwin (Thứ trưởng truyền thông, bưu chính và điện tín), ông Kyaw Kyaw Win (Thứ trưởng dân số và di dân), ông Kyaw Zan Myint (Thứ trưởng nội an)...

Các tướng lãnh và thân nhân đã hay đang tại ngũ trong quân đội Miến Điện gồm 158 người như Tướng Khin Maung Win (Giám đốc công ty công nghiệp quốc phòng), Tướng Naung Thein (Giám đốc trung tâm kỹ thuật quốc phòng), Tướng Tin Ngwe (Tư lệnh lực lưọng đặc biệt), bà Khin Thida (vợ tướng Tin Ngwe), Đại Tá Aung Tun (Tư lệnh lữ đoàn 66), Hnin Wuryi Win (vợ Đại Tá Aung Tun)...

Các Sĩ Quan chỉ huy cảnh sát và các trại tù gồm 21 người như Tướng Kyaw Tun (Chỉ huy lực lượng cảnh sát Burma và trại tù Trung ương), Tướng Aung Saw Win (Chỉ huy lực lượng cảnh sát điều tra đặc biệt), Trung Tá Tin Thaw (Chỉ huy Viện kỹ thuật điều tra)...; và

Các cán bộ phụ trách những cơ quan chuyên biệt như báo chí, truyền hình, hành chánh, kinh doanh phục vụ cho chính quyền quân phiệt Miến gổm 508 người như Tin Aye (Tối cao pháp viện), Tin Aung Aye (Nguyên Tối cao pháp viện), Mya Than (Quyền giám đốc ngân hàng thương mại)...

Trong số những cá nhân nằm trong danh sách bị đông lạnh tài sản nói trên có tên của Tổng thống U Thein Sein, Phó Tổng thống Tin Aung Mynt Oo, Tư lệnh Quân Đội Min Aung Hlaing, Bộ trưởng Quốc Phòng Tin Ngwe… là những nhân sự đang lãnh đạo chính quyền “dân sự” Miến Điện hiện nay.

Mặc dù những người này đã xin giải ngũ và được bầu vào quốc hội trong kỳ tổng tuyển cử tháng 10 năm 2010 nhưng tên và những thân nhân của họ vẫn còn nằm trong danh sách bị phong tỏa tài sản của Hoa Kỳ và các quốc gia Âu Châu. Chính cái “vòng kim cô” cấm vận này đã ảnh hưởng đến nguồn tài chánh sống còn mà họ đã vơ vét cho thân nhân và gia đình trong hơn 20 năm qua dưới chế độ độc tài quân phiệt.

Thay Đổi Để Sống Còn

Lãnh đạo Miến Điện tiếp Thủ tướng Việt Nam

Lãnh đạo Miến Điện, Tổng thống U Thein Sein tiếp Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng viếng thăm chính thức.

Những nhà lãnh đạo Miến Điện đã đứng trước hai sự chọn lựa để sống còn.

Một là tiếp tục giữ độc quyền thống trị để vơ vét tiền bạc quốc gia làm của riêng; nhưng sẽ bị Hoa Kỳ và các quốc gia Phương Tây không những đông lạnh tài chính mà còn bị lên án và cô lập.

Hai là chấp nhận “dân chủ hóa” với sự tôn trọng các quyền chính trị căn bản của người dân để thoát ra khỏi vòng cô lập của thế giới.

"Thay vì bị nhận chìm trong cơn lốc dân chủ và mất trắng tài sản đang cất giấu ở hải ngoại, nhóm quân phiệt Miến Điến đã phải “tự diễn biến hòa bình” để cứu chính họ"

Với những chuyển biến của thế giới toàn cầu hóa ngày nay, tình hình đã không cho phép các lãnh đạo quân phiệt Miến Điện tiếp tục cố thủ trong ốc đảo bần cùng như thời chiến tranh lạnh.

Tài sản vơ vét được họ không thể cất giấu một cách an toàn ở trong nước vì sẽ bị phe nhóm khác phanh phui vô cùng nguy hiểm; nhưng mang ra cất giấu tại hải ngoại thì sẽ mất trắng do lệnh phong tỏa của Hoa Kỳ và Cộng đồng Âu Châu như hiện nay.

Sự tháo chạy của Ben Ali tại Tunisia, sự đầu hàng của Mubarak tại Ai Cập và nhất là cái chết thê thảm của Gadhafi tại Lybia đã là bài học cho chính lãnh đạo Miến Điện thấy rằng một khi bà Aung San Suu Kyi đã ra khỏi nhà tù sau 20 năm bị cô lập vào tháng 11 năm 2010 vừa qua, Miến Điện khó tránh khỏi cơn lốc dân chủ hóa đến từ sức bật của khối quần chúng nghèo khổ và bất mãn.

Thay vì bị nhận chìm trong cơn lốc dân chủ và mất trắng tài sản đang cất giấu ở hải ngoại, nhóm quân phiệt Miến Điến đã phải “tự diễn biến hòa bình” để cứu chính họ.

Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả Lý Thái Hùng, Tổng Bí Thư Đảng Việt Tân, người đồng thời là tác giả tập biên khảo chính trị "Đông Âu Tại Việt Nam.


http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2011/12/111225_burma_analysis_lythaihung.shtml

Hãy nhìn thẳng vào sự thật đi!



Nguyễn Hữu Quý

Theo dõi báo chí đang trong những ngày diễn ra ĐH XI, có nhiều điều để ta ngẫm nghĩ mà cười ra nước mắt.

Sau bao nhiêu năm xây dựng CNXH, với bao nhiêu thất bại cay đắng và những bài học đã được rút ra, thì đến hôm nay, mặc dù Đại hội chỉ là một khoảng thời gian ngắn (8 ngày), nhưng vẫn còn “Tranh luận sôi nổi về ‘công hữu tư liệu sản xuât” [1].

Phải chăng những bài học về “Hợp tác hóa nông nghiệp” một thời ở miền Bắc, tiến hành “Cải tạo công thương nghiệp tư bản, tư doanh” sau ngày thống nhất, không có lẽ gần 200 ngàn đơn khiếu kiện về đất đai [2] trong năm 2010 trên phạm vi cả nước… không đủ để những người cộng sản Việt Nam rút ra bài học về “Sở hữu và các hình thức sở hữu” để áp dụng theo quy luật khách quan… hay sao?

Không có lẽ các hình thức sở hữu của các nước Nhật, Mỹ, Hàn Quốc… và phần còn lại của thế giới là sai lầm hay sao? Nếu họ sai lầm thì các nước này có trở thành những cường quốc được không…?

Trong bài viết trên đây, đăng trên báo phapluattp.vn, ngày 15/01/2011, tôi rất ngạc nhiên với phát biểu của vị Đại biểu Lê Hữu Nghĩa, Giám đốc Học viện Chính trị Hành chính Quốc gia, được mô tả trong đoạn viết như sau:

Công hữu là đặc trưng của CNXH

Đại biểu Lê Hữu Nghĩa, Giám đốc Học viện Chính trị Hành chính Quốc gia, dùng những nguyên lý cơ bản của chủ nghĩa Mác-Lênin, khẳng định Cương lĩnh 2011 phải giữ nguyên ý của Cương lĩnh 1991. Như thế, đặc trưng kinh tế của xã hội XHCN là “có nền kinh tế phát triển cao dựa trên lực lượng sản xuất hiện đại và chế độ công hữu về các tư liệu sản xuất chủ yếu”. Dự thảo Cương lĩnh 2011 gửi tới đại hội theo hướng này.

Ông Nghĩa nói: “Công hữu tư liệu sản xuất là đặc trưng của CNXH. Có người lo ngại không thu hút được đầu tư nhưng thực tế từ Cương lĩnh 1991 đến nay đã hơn 20 năm, bằng chính sách pháp luật hợp lý, chúng ta vẫn thu hút được đầu tư tư nhân, đầu tư nước ngoài. Có ai bỏ đi đâu!”.

Còn thể hiện lại như văn kiện Đại hội X, thay “công hữu…” bằng “quan hệ sản xuất tiên tiến, phù hợp” (như quan điểm của Bộ trưởng Võ Hồng Phúc) thì theo ông Nghĩa là “rất trừu tượng”, là “như không nói gì”.

Tuy nhiên, người đứng đầu cơ quan nghiên cứu lý luận của Đảng cũng lưu ý: “Công hữu là vấn đề lớn, cần tiếp tục nghiên cứu. Công hữu thế nào để gắn kết được lợi ích người lao động với lợi ích chung, tạo động lực cho họ thì về lý luận và thực tiễn còn cần nghiên cứu. Còn công hữu để cha chung không ai khóc thì thất bại!”.

Ông hy vọng có thể tìm ra những hình thức mới của công hữu, nằm ngoài hai loại sở hữu nhà nước và sở hữu tập thể, hiệu quả hơn, XHCN hơn.

Với ông Lê Hữu Nghĩa, có phải sợ người đời chê cười hay không mà ông đã phải “rào đón” bằng “… Cương lĩnh 2011 phải giữ nguyên ý của Cương lĩnh 1991”, mà theo người viết bài này hiểu ra là, vì Đảng đã giới hạn trong phạm vi như thế, cho nên ông phải nói như thế?

Vậy là, sau 65 năm, kể từ ngày thành lập NƯỚC VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HÒA, từ năm 1945 đến nay, với ngọn cờ “Độc lập dân tộc và CNXH”, thời gian bằng một đời người, mà ĐCSVN không rút ra được bài học hay sao? Để đến hôm nay, một vị đứng đầu Học viện Chính trị Hành chính Quốc gia, còn phải nói lên rằng,Công hữu là vấn đề lớn, cần tiếp tục nghiên cứu…”; rồi... "hy vọng có thể tìm ra"... (?!).

Như vậy là, người Việt Nam đang nô lệ với chính sự nhận thức giáo điều của mình thật rồi!

Vì cố bám vào cái đuôi “CNXH”, không dũng cảm để thoát ra được, cho nên ta đang tự nô lệ, mụ mẫm với chính tư duy của mình.

Liên quan đến vấn đề này, tôi cứ bị ám ảnh mãi bởi một ý trong bài phát biểu nhân kỷ niệm 120 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh, mà ông TBT Nông Đức Mạnh đã đọc và đăng trên các báo, bài có tựa đề “Tham vọng quyền lực làm hại thanh danh của Đảng” [3]; sau một loạt các trích dẫn về tư tưởng, đạo đức và lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh…, là nội dung: “Người đứng đầu Đảng cũng cho rằng công cuộc xây dựng CNXH là công cuộc vĩ đại chưa có tiền lệ, vừa mở đường vừa tiến lên, có lúc, có nơi đã xảy ra tình trạng mất đoàn kết nội bộ”.

Phải chăng, vì nó là “vĩ đại chưa có tiền lệ”, cho nên ĐCSVN nhất quyết đi một con đường riêng, khác với gần như tất cả các nước trên thế giới để “vừa mở đường vừa tiến lên”? Để hy vọng, nếu nó thành công thì Đảng CSVN sẽ trở nên... vĩ đại?

Theo nhật trình, ĐH XI có 8 ngày tổ chức Đại hội, trong đó có 5 ngày để bổ sung, hoàn thiện cương lĩnh, đường lối… thế mà hôm nay, Đảng CSVN còn đang loay hoay về vấn đề sở hữu!

Nếu được nói một lời với Đại hội, với Đảng CSVN, thì tôi xin được nói là:

XIN HÃY NHÌN THẲNG VÀO SỰ THẬT!

16.01.2011

N.H.Q

Tài liệu tham khảo:

1. http://phapluattp.vn/20110115122751369p1013c1144/tranh-luan-soi-noi-ve-cong-huu-tu-lieu-san-xuat-chu-yeu.htm

2. http://phaply.net.vn/dien-dan-phap-luat/thuc-trang-khieu-kien-dat-dai.html

Phải lên tiếng khi chúng ta có cơ hội - Trịnh Hội

Trong thời gian vừa qua vì công việc tôi đã có dịp trở lại một số nước ở Phi Châu như Uganda, Rwanda. Không đi thì thôi. Nhưng đã đi rồi thì tôi lại có một vài ý tưởng mới. Nhất là về cuộc sống và con người. Hình như đã làm người thì chúng ta ai cũng vậy. Đi xong một ngày đàng thì sẽ học được một sàng khôn. Ngay cả ở những nơi cùng khổ nhất. Như ở Rwanda hay ở Uganda.

Mà hình như hơn vậy nữa bạn ạ. Đó là càng khổ thì chúng ta lại càng nghiệm hơn được nhiều điều. Chứ nếu như ngày nào cũng sống trong hạnh phúc, cũng cảm thấy vui sướng, mãn nguyện thì chưa chắc mình đã học được gì nhiều. Vì sự hưởng thụ ít khi buộc chúng ta phải suy ngẫm. Không biết tôi nghĩ vậy có đúng không?

Như trong mấy tuần vừa qua ngày nào tôi cũng phải vô tận những làng xóm xa xôi nghèo khổ ở gần khu biên giới giữa Sudan và Uganda để xét nghiệm những giếng nước vừa mới được khoan. Không như ở Việt Nam, ở đây thường máy phải khoan đến 30, 40 mét mới có nước. Vì vậy nước là một cái gì đó tuy rất cơ bản, rất cần thiết nhưng lại rất ư là hiếm có ở những nơi này. Nó không đắt bằng vàng bạc tôi đoán thế nhưng đối với đại đa số dân làng ở đây, nó quan trọng hơn vàng bạc rất nhiều.

Không có nước sạch, mỗi năm có hàng trăm hàng vạn người chết vì bị buộc phải dùng nước dơ, nước đọng trong các ao tù, nhất là các em nhỏ.

Không có nước sạch ở gần nhà phần lớn các em bị buộc phải ở nhà để đi lấy nước từ xa thay vì được cho đi học. Đặc biệt là các em gái. Vì vậy việc đa số các em gái ở vùng Sub-Sahara bị thất học là chuyện đương nhiên.

Cũng vì vậy mà sau một thời gian lưu lại đây tôi lại nghĩ như thế này. Đó là câu nói ‘nếu cố gắng hết sức, chăm chỉ học hỏi hết mình thì chắc chắn sẽ thành công’ không hẳn thích hợp với những người ở tận cùng của sự thiếu thốn. Vì tôi biết họ đã và đang làm việc hết sức, hết mình. Hơn cả những gì tôi và các bạn đã và đang cố gắng làm. Nhưng cái khổ nó vẫn luôn quanh quẩn bên họ. Và cuộc sống của tôi và các bạn, xét cho cùng, vẫn sẽ luôn đầy đủ hơn họ.

Vì điều duy nhất mà họ cần là cơ hội. Một cơ hội đổi đời như những người Việt tỵ nạn ở hải ngoại. Nhưng rất tiếc không phải ai trong đời cũng sẽ được cho một cơ hội như thế. Để đổi đời. Để từ đó có dịp vươn lên, thoát khỏi nghèo khó, số phận.

Đó là lý do tại sao mỗi khi tôi đi xa, đặt chân đến những đất nước xa lạ tôi lại thấy câu nói ‘all men are created equal’ (ai sinh ra cũng bình đẳng) thật ra phải nên được sửa lại là ‘all men are created equal but some are created more equal than others!’ vì có rất nhiều người trước khi sinh ra đời đã được đối xử không bình đẳng. Vì nơi họ sinh ra sẽ là mẫu số chung quan trọng nhất định đoạt cả tương lai và số phận của họ. Bất kể là họ có thông minh đến đâu hay làm việc hăng say đến chừng nào.

Một điều khác tôi nghĩ là đôi khi câu nói ‘what doesn’t kill you makes you stronger’ (điều gì không giết nổi bạn sẽ làm cho bạn mạnh mẽ hơn) cũng chưa hẳn đúng trong mọi trường hợp. Vì tôi đã chứng kiến rất nhiều lần và đối với rất nhiều người là ‘what doesn’t kill them makes them weaker’ – tuy họ đã thoát khỏi cảnh khó khăn, túng quẫn nhưng cũng vì vậy mà họ trở nên thụ động, lười biếng, yếu đuối hơn. Như những người dân tỵ nạn ở xứ này sau những ngày bôn ba chạy giặc, nay trở về lại làng đã không còn hiếu động, sẵn sàng gầy dựng lại cuộc sống như ngày xưa.

Tôi có hỏi tại sao họ không bắt đầu trồng trọt, xây dựng lại nhà cửa? Câu trả lời đơn giản là vì họ không biết khi nào thì phải chạy giặc tiếp.

Thì ra cái khó nó thường bó cái khôn như ông bà mình thường nói.

Tuy biết vậy nhưng tôi vẫn nghĩ nếu như chúng ta muốn có một cuộc sống có ý nghĩa thì tốt hơn hết chúng ta cần phải có hy vọng, cần phải luôn tin tưởng ở một tương lai tốt đẹp hơn. Chúng ta cần phải vượt thoát khỏi sự sợ hãi của chính mình, bỏ ngoài tai những lời chỉ trích, dèm pha để tiếp tục dấn thân, theo đuổi lý tưởng mà chúng ta từng ấp ủ.

Bởi lẽ đơn giản vì ai rồi cũng sẽ có một ngày phải nhắm mắt, xuôi tay. Và từ bây giờ cho đến lúc ấy sẽ không có một ai ngoài mình sẽ sống cho mình, sẽ thực hiện những hoài bảo của riêng mình.

Vì vậy trong những ngày sống ở đây, phải chịu cực khổ nhiều so với cuộc sống ở Mỹ, ở Úc, khi thiếu điện, lúc bị cúp nước, tôi lại thấy mình cần phải luôn tự nhắc nhở là nên: live till the day you die and don’t die while you are still alive  - hãy luôn sống cho đến khi ta chết, chứ đừng chết khi ta vẫn còn sống.

Đây là câu nói mà tôi rất thích vừa được lồng vào clip video ‘Phải Lên Tiếng’ của một số bạn trẻ vừa được cho ra đời vào tuần trước mà các bạn có thể chọn xem ở đây:

Cũng có thể sẽ có một số người cho là tuổi trẻ là tuổi của sự bồng bột, không hiểu rõ sự đời, không biết điều gì có thể và không thể đạt được. Thế nhưng nếu như ai cũng nghĩ như thế thì chắc chắn là những biến chuyển lớn lao trên thế giới trong năm vừa qua sẽ không bao giờ xảy ra. Những nhà lãnh tụ độc tài, những chế độ phi nhân, phi nghĩa sẽ tiếp tục tồn tại. Và tạp chí Time đã không chọn ‘The Protester’ (Người Biểu Tình) là Nhân Vật Của Năm 2011 (Person of the Year).

Trong những ngày cuối năm trong tuần này, khi chúng ta may mắn được sống quây quần với gia đình, bạn bè , người thân, tôi mong là chúng ta sẽ nghĩ đến điều này. Đến những người không có cơ hội như chúng ta. Đến những thân phận hiện vẫn ở chốn tù đày chỉ vì họ đã dám lên tiếng.

Trước thềm năm mới, mong muốn lớn nhất của tôi là trong năm 2012 chúng ta sẽ mỗi người gióng lên tiếng nói của riêng mình. Để thế giới hiện tại, xã hội nơi chúng ta sinh ra và lớn lên ngày càng được phát triển, nhân bản và công bình hơn.

Trịnh Hội blog

Chơi ngông !




Thứ Ba, 27 tháng 12, 2011

Thật không đó ?

Ghê quá !

Democracy ranking 201.

9 người gốc Việt “ghi điểm” với thế giới năm 2011



9 người gốc Việt “ghi điểm” với thế giới năm 2011

- Mang trong mình dòng máu Việt, cộng đồng người gốc Việt ở nước ngoài là một bộ phận không thể tách rời của dân tộc tỏa đi khắp năm châu và làm được những điều khiến chúng ta tự hào khi nhắc đến.

1. Philipp Roesler – Phó Thủ tướng Đức
Philipp Roesler 38 tuổi, sinh tại Khánh Hưn
(tỉnh Ba Xuyên – nay là Sóc Trăng).
 Khi được 9 tháng tuổi, cậu bé mồ côi người Việt này được một cặp vợ chồng người Đức nhận làm con nuôi và đưa sang Đức. Năm 4 tuổi, bố mẹ nuôi của ông ly dị và ông được cha là một sĩ quan quân đội nuôi dưỡng. Ông kết hôn với vợ là Wiebke là bác sĩ, 31 tuổi và có hai con gái Grietje và Gesche, sinh đôi vào năm 2008.

Philipp Roesler đã trở thành người gốc Việt thành đạt nhất thế giới khi nắm giữ cương vị Chủ tịch trẻ nhất trong lịch sử của Đảng Dân chủ Tự do (FDP) – đảng trong liên minh cầm quyền của nữ Thủ tướng Angela Merkel.

Năm 2000, Rösler trở thành thư ký của FDP tại tiểu bang Niedersachsen.

Tháng 4 năm 2008, Rösler chính thức trở thành chủ tịch FDP tại Niedersachsen.

Tháng 6.2007, tại hội nghị bên liên bang đảng FDP, Rösler được tái bầu làm thành viên của Ban chấp hành Trung ương Đảng.

Ngày 8.10.2009, ông trở thành Bộ trưởng liên bang trẻ nhất nước Đức và cũng như là người gốc Việt đầu tiên làm bộ trưởng tại một quốc gia Châu Âu.

Ngày 13.5.2011, ông Philipp Rösler đã được bổ nhiệm làm lãnh đạo Đảng Dân chủ tự do (FDP) đồng thời giữ chức Phó thủ tướng của đất nước này.

2. James H. Nguyễn – Thần đồng y khoa gốc Việt

James H. Nguyễn, 28 tuổi đã được nhận giải thưởng cao quý năm 2011 dành cho các cựu học sinh xuất sắc do Liên đoàn Các trường Cao đẳng Cộng đồng của tiểu bang California, Hoa Kỳ ngày 19/11, hiện đang là bác sĩ chuyên khoa tim tại bệnh viện University Medical Center (UMC). Mới đây, anh đã được khắc tên vào Bảng Vàng Danh dự Đại Học Santa Ana năm 2011.

H. Nguyễn đã tốt nghiệp hạng danh dự với bằng cao đẳng môn sinh vật học năm 1998 khi chỉ mới 14 tuổi.

Năm 2009, bác sĩ gốc Việt này vượt qua 420 thuyết trình viên đến từ những bệnh viện hàng đầu của Mỹ để giành quán quân với nghiên cứu so sánh phương pháp chụp quang tuyến đa chiều.

Được biết, gia đình James H. Nguyễn định cư tại thành phố Garden Grove (Mỹ) vào giữa thập kỷ 1970.

Anh từng theo học chương trình bác sĩ nội trú kéo dài 3 năm tại Khoa Nội (Department of Internal Medicine) thuộc bệnh viện Orlando Regional Medical Center.

3. GS Nguyễn Hùng tranh giải ‘Người Australia của năm 2012′

Ngày 20.5 vừa qua, nhà phát minh nổi tiếng người Úc gốc Việt, GS.TS Nguyễn Hùng vừa được chọn làm nhân vật đại diện cho tiểu bang New South Wales tranh giải “Người Australia của năm 2012”. Theo nguồn tin từ báo chí Úc, việc công bố kết quả chính thức cho danh hiệu này sẽ diễn ra vào ngày 26.1.2012.

GS.TS Nguyễn Hùng hiện đang cư trú ở Castle Hill, và là Phó trưởng khoa Kỹ thuật & Công nghệ thông tin tại trường Đại học Công nghệ Sydney (gọi tắt UTS).

20 năm qua, ông được mệnh danh là “Thầy của những phát minh” vì đã có khá nhiều sáng chế về y khoa hết sức hữu ích, tiện dụng cho các bệnh nhân.

Ông có rất nhiều phát minh, sáng chế khác đang trong quá trình nghiên cứu và sẽ trở thành những ứng dụng mới trong xã hội như: thiết bị phát hiện sớm ung thư vú, thiết bị giúp con người điều khiển các thiết bị điện tử bằng các tín hiệu của bộ não…

Tuy nhiên, đỉnh cao nhất trong các phát minh của ông Nguyễn Hùng là xe lăn thông minh, tạo ra cuộc cách mạng trong sinh hoạt của những người bị liệt. Nó có chức năng như một robot tự động kết hợp với điều khiển bằng ý nghĩ con người.

Tạp chí Anthill của Australia đã từng xếp phát minh này vào hạng ba trong số 100 phát minh hàng đầu của nước này.

4. GS Trịnh Xuân Thuận nhận giải Kalinga của UNESCO

Ngày 5.11.2011, Tổ chức Khoa học, Giáo dục và Văn hóa Liên Hợp Quốc (UNESCO) đã trao giải thưởng Kalinga cho giáo sư Trịnh Xuân Thuận, một nhà vật lý thiên văn người Mỹ gốc tại Diễn đàn khoa học thế giới ở thủ đô Budapest của Hungary. Kalinga là giải thưởng thường niên dành cho những người có công phổ biến kiến thức khoa học tới công chúng.

UNESCO đánh giá: “Trịnh Xuân Thuận là nhà vật lý thiên văn nổi tiếng thế giới, người từng phát hiện thiên hà trẻ nhất vào năm 2004. Ông đã viết hơn 200 bài báo khoa học về các thiên hà và xuất bản nhiều cuốn sách. Trong số những tác phẩm của ông có một cuốn sách minh họa lịch sử của Vụ nổ lớn (Big Bang) khai sinh ra vũ trụ”.

Giáo sư Trịnh Xuân Thuận sinh năm 1948 tại Hà Nội. Ông có sở thích về nghiên cứu thiên văn khi còn nhỏ. Năm 1967 đến 1970, ông học tại Viện Công nghệ California; năm 1970 đến 1974, học ở Đại học Princeton. Ông bảo vệ luận án tiến sĩ tại Đại học Princeton và giảng dạy vật lý thiên văn tại Đại học Virginia từ năm 1976 tới nay.

Ông cũng từng làm việc cho Viện Vật lý thiên văn Paris và là một trong những người sáng lập Hiệp hội Khoa học và Tôn giáo quốc tế.

5. Nguyễn Tường Khang 12 tuổi được mời thỉnh giảng tại trường đại học

Nguyễn Tường Khang 
và ban giám khảo tại cuộc thi thuyết trình hồi năm 2010
Cậu bé gốc Việt Nguyễn Tường Khang, 12 tuổi, vừa được trường đại học ở bang Virginia mời làm giáo viên thỉnh giảng, thuyết giảng môn thuyết trình mỗi tuần 4 giờ. Được biết, mỗi giờ thuyết giảng, Khang được trả 250 USD (khoảng 5 triệu VNĐ). Thông tin về thần đồng nhí gốc Việt này lan truyền với tốc độ chóng mặt trên các website thế giới.

Nguyễn Tường Khang sinh năm 1999, đang học lớp 6 trường tiểu học Hunters Woods ở Fairfax. Cậu bé khi mới 8 tuổi đã được bố cho học về diễn thuyết trước công chúng tại Câu lạc bộ diễn giả trẻ (YSC).

Tại cuộc thi tài năng diễn thuyết tổ chức vào năm 2010 với chủ đề giáo dục dành cho lứa tuổi từ 11 đến 19, do Hiệp hội Thăng tiến cho Người da màu bảo trợ và được tổ chức tại thành phố Suffolk (Virginia), Nguyễn Tường Khang đã giành chiến thắng với bài thuyết trình “Hòa bình có ý nghĩa thế nào với tôi”.

Tuy nhiên cậu bé lại nổi danh nhất với bài hùng biện về giáo dục. Những ý tưởng của Tường Khang được coi là đánh giá bổ sung vào bài phát biểu về giáo dục của Tổng thống Obama, đồng thời truyền đạt cho các bậc phụ huynh nhận thức rõ hơn về tầm quan trọng của giáo dục.

Bên cạnh việc học hùng biện, thần đồng 12 tuổi này còn biết chơi đàn violon, cờ vua và đặc biệt rất giỏi võ.

6. Dzung T. Bui: Người Việt thành công nhất tại tập đoàn IBM

Ông Dzung T. Bùi (Bùi Tiến Dũng) hiện là Phó Chủ tịch phụ trách nhóm điều hành kinh doanh toàn cầu và là người Việt thành công nhất tại tập đoàn máy tính IBM.

IBM (International Business Machines) là một trong những tập đoàn công nghệ máy tính đa quốc gia lớn nhất thế giới có trụ sở tại Armonk, New York (Mỹ) với hơn 350.000 nhân viên phủ rộng tại 170 quốc gia trên thế giới.

Bùi Tiến Dũng sinh ra tại làng Trình Phố, An Ninh, Tiền Hải, Thái Bình. Khi lớn lên, ông theo cha mẹ vào sống ở TP Hồ Chí Minh. Năm 17 tuổi, Bùi Tiến Dũng sang Mỹ du học và không ngại dấn thân trong mọi lĩnh vực.

Bản thân ông Dũng và các thành viên trong gia đình ông tuy xa quê hương đã lâu, nhưng vẫn luôn nhớ về cội nguồn của mình bằng cách duy trì nếp sống truyền thống của người Việt Nam như sinh hoạt ngày ba bữa cơm, không ăn thức ăn nhanh, không ăn bánh mì, trừ những dịp đặc biệt nào đó phải ra ngoài dùng bữa. Ngày Tết cũng có bánh chưng xanh, những món ăn cổ truyền. Ông dẫn các con đi xông đất, mừng tuổi ông bà, người thân, lên chùa thắp hương. Những cái giỗ ông bà, tổ tiên cũng được ông duy trì đều đặn.

7. Jacquelyn Ngô – họa sĩ nhí thiên tài

Cô bé Jacquelyn Ngô người Australia gốc Việt 6 tuổi, được thế giới biết đến là một thần đồng và là niềm hy vọng của thế giới hội họa, sau khi trổ tài trước báo giới trong gần 3 giờ.

Bé Jacquelyn Ngô đã bộc lộ năng khiếu hội họa từ khi mới 3 tuổi. Chỉ 3 năm sau, những bức tranh của Jacquelyn Ngô đã làm kinh ngạc giới hội họa bởi màu sắc và cái hồn trong những bức họa của cô bé.

Cũng như những đứa trẻ khác, Jacquelyn thích vẽ người, động vật và phong cảnh. Những tác phẩm được thực hiện với cái nhìn trực tiếp, hồn nhiên về cuộc sống như mở ra trong tâm trí người xem một thế giới tưởng tượng đầy ngọt ngào và bay bổng của trẻ em.

Đặc biệt, qua nhiều bức vẽ, Jacquelyn đã thể hiện sống động những hình ảnh của Việt Nam qua những tà áo dài, nhạc cụ truyền thống của dân tộc…

Jacquelyn Ngô thổ lộ, Vincent van Gogh là họa sĩ mà cô bé yêu thích nhất. Và bức tranh mà cô bé cảm thấy ấn tượng nhất là bức Hoa hướng dương cùng bức Phòng ngủ ở Arcles của danh họa Hà Lan này.

Điều đặc biệt là, Jacquelyn không đồng ý bán bất kỳ bức vẽ nào của mình, mặc dù được trả giá rất cao. Mẹ bé cho biết, cô bé rất yêu những bức vẽ của mình và muốn giữ nó làm kỷ niệm.

Tài năng của cô bé gốc Việt đã được công nhận qua những cuộc triển lãm tranh cá nhân tại Liverpool và Sydney. Sau thành công ban đầu của Jacquelyn, các nhà mỹ thuật quốc tế đang đặt rất nhiều kỳ vọng vào những bước đi tiếp theo của thần đồng hội họa nhí gốc Việt này.

Nhiều chuyên gia tin rằng, trong tương lai, Jacquelyn có thể sẽ đoạt các giải thưởng hội họa lớn Archibald hay Moran của Úc.

8. Màn cầu hôn của hai sinh viên gốc Việt xôn xao nước Mỹ

Lưu Nam và Trang Janie
Ngày 24/9 vừa qua, màn cầu hôn của hai sinh viên gốc Việt tại sảnh trường ĐH California, Mỹ – nơi lần đầu tiên hai người gặp nhau đã gây xôn xao cộng đồng mạng thế giới cũng như truyền thông Mỹ. Hai sinh viên gốc Việt này là Lưu Nam và Trang Janie, đều là sinh viên gốc Việt đang học tại đại học UCLA, California, Mỹ.

Lưu Nam đã bí mật nhờ rất nhiều người, cả bạn bè, sinh viên trong trường và trẻ em, biểu diễn một điệu nhảy flash mob, một kiểu nhảy ngẫu hứng với nhiều người tham gia, để gây bất ngờ cho bạn gái mình. Màn flash mob kéo dài 4 phút trên nền nhạc của hai bài hát Can’t Take My Eyes Off You và Kiss Me đã khiến Trang vô cùng ngạc nhiên và xúc động.

Kết thúc điệu nhảy, Lưu Nam đã quỳ xuống nói với Trang: “Em nhớ nơi mình gặp nhau lần đầu không? Sảnh đó ở phía trên kia nhưng không đủ chỗ để nhảy. Anh muốn em biết rằng anh muốn sống bên em trọn đời, cùng làm mọi việc với nhau. Anh rất yêu em và nếu em cho phép, anh muốn làm em được hạnh phúc.

Anh hứa những ngày tới của chúng ta sẽ tràn đầy niềm vui, tiếng cười, sự phiêu lưu và cả những điệu nhảy kinh khủng. Em là cô gái đẹp nhất anh từng thấy và em đã sở hữu trái tim anh. Em sẽ cưới anh chứ?”.

Tất nhiên, Trang đã đồng ý lời cầu hôn công phu và đầy sáng tạo này, và rồi hai người ôm chặt lấy nhau, trao nhau nụ hôn ngọt ngào.
Đôi bạn trẻ sau đó đã được mời lên CNN chia sẻ câu chuyện tình yêu lãng mạn của mình.

9. Bác sĩ Nguyễn Thanh Tùng – cố vấn cho Tổng thống Mỹ Barack Obama

Ngày 7.10 vừa qua, Tổng thống Brack Obama đã chính thức bổ nhiệm tiến sĩ, bác sĩ Nguyễn Thanh Tùng là một người Mỹ gốc Việt vào làm thành viên Ủy ban Cố vấn Tổng thống về Người Mỹ gốc Châu Á – Thái Bình Dương.

Ông Tùng hiện đang giữ chức Giám đốc Dự án nâng cao sức khỏe cộng đồng người Việt và là Điều tra viên hàng đầu của Trung tâm nghiên cứu và nâng cao nhận thức về ung thư cho cộng đồng người Mỹ gốc Á tại UCSF.

Ông cũng đang là Chủ tịch hội tình nguyện người Châu Á – Thái Bình Dương của Hiệp hội ung thư Mỹ tại California.

Năm 2002, ông được trao giải thưởng Kiềm chế Phát triển bệnh ung thư của tổ chức American Cancer Society vì thành tích xuất sắc về điều trị và nghiên cứu của ông.

Nguyễn Thanh Tùng từng theo học tại trường trung học San Jose, năm 1982, tốt nghiệp thủ khoa với học bổng toàn phần của đại học Harvard.

Sau khi tốt nghiệp cử nhân ngành Triết học tại Harvard, Nguyễn Thanh Tùng theo học ngành Y khoa tại đại học Stanford. Đỗ bằng bác sĩ, ông đã được đại học UC San Francisco mời làm chuyên gia nghiên cứu, điều trị và giảng dạy.

Được biết, vợ của bác sĩ Nguyễn Thanh Tùng là bà Cao Lệ Huyền – một bác sĩ chuyên môn về bệnh truyền nhiễm. Gia đình bác sĩ Tùng có hai con trai và một con gái.

Theo VTC News

Thứ Hai, 26 tháng 12, 2011

Trung Quốc : 50 xí nghiệp làm bánh phở từ gạo mốc ở Quảng Đông



Trung Quốc : 50 xí nghiệp làm bánh phở từ gạo mốc ở Quảng Đông

Trọng Thành
Đầu tháng 12/2010, tại thành phố Đông Quản, thuộc tỉnh Quảng Đông, gần đặc khu Hồng Kông (Trung Quốc), thanh tra y tế đã phát hiện được khoảng 50 xí nghiệp, tham gia vào việc sản xuất bánh phở, với gạo khô hay bị mốc, với công suất 500 tấn một ngày. Đây là thông tin do Thanh niên Nhật báo Bắc Kinh đăng tải mới đây.

Gạo bị mốc được sử dụng để sản xuất phở, sau khi đã được tẩy trắng bằng các hóa chất như điôxit sulfua (SO2). Với các phụ gia bổ sung, các xí nghiệp này chế được ba cân bánh phở từ một cân gạo.
Gạo hẩm vốn được dùng để chăn nuôi gia súc, tuy nhiên trong thời gian vừa qua, giá cả lương thực tăng cao khiến cho loại hàng hóa kém chất lượng này được các xí nghiệp sử dụng để làm thực phẩm cho người. Đây là giải thích của nhật báo Trung Quốc kể trên.
Xin nhắc lại là trong thời gian gần đây, Trung Quốc liên tiếp đối mặt với các vụ bê bối liên quan đến thực phẩm. Trong số các vụ việc mới xảy ra gần đây nổi lên, có các vụ như : tái chế dầu ăn, trứng nhuộm màu có độc tố, nấm có chứa chất gây ung thư, đậu phụ hay rượu vang giả, đặc biệt vụ bê bối nặng nhất là vụ án sữa nhiễm độc tố melamine, năm 2008, làm cho 6 em bé tử vong và ảnh hưởng đến sức khỏe của 300 000 người khác. Trong vụ án này, 21 người đã bị kết án, trong đó có 2 người bị tử hình.
Tháng 9 vừa qua, Bắc Kinh đã hứa hẹn sẽ dành những bản án tử hình cho những kẻ phạm tội nghiêm trọng nhất về an toàn thực phẩm.


Trung Quốc: Bắt 6 người vì pha độc chất vào rượu

Rượu vang một mặt hàng được tiêu thụ rất mạnh tại Trung Quốc
Rượu vang một mặt hàng được tiêu thụ rất mạnh tại Trung Quốc
Ảnh:DR

Thanh Phương
Báo chí Nhà nước của Trung Quốc hôm nay (27/12) loan tin sáu người vừa bị bắt giữ ở tỉnh Hà Bắc vì đã pha chế rượu bằng cách thêm vào những phụ gia là các hóa chất có thể gây nhức đầu, biến chứng tim mạch và có thể dẫn đến ung thư.

Những chai rượu này được bán ở các siêu thị dưới nhãn các hiệu rượu nổi tiếng. Theo Tân Hoa Xã, chính quyền tỉnh Hà Bắc đã phải ra lệnh đóng cửa khoảng 30 nhà máy sản xuất rượu và tịch thu hơn 5000 thùng rượu.
Thông tin này được loan tải vào lúc cuối năm Dương lịch và chuẩn bị Tết Nguyên đán, thời điểm mà lượng rượu bán ra tại Trung Quốc tăng rất mạnh.
Các vụ tai tiếng về thực phẩm thường xuyên xảy ra ở Trung Quốc, tiêu biểu là vụ sữa nhiễm mélamine vào năm 2008, đã khiến 6 trẻ em thiệt mạng và 300.000 người bị bệnh. Hai mươi mốt người đã bị đem ra xử trong vụ này, trong đó hai người đã bị xử tử hình.
Vụ bê bối này cũng đã khiến nhiều nước ban hành lệnh cấm vận các sản phẩm chế biến từ sữa của Trung Quốc. Sau vụ này, Trung Quốc đã chịu áp lực ngày càng tăng từ phía người dân trong nước, cũng như từ nước ngoài, buộc phải cải thiện chất lượng an toàn thực phẩm và thuốc men.


TQ phát hiện chất gây ung thư trong lẩu Tứ Xuyên

Lẩu sa tế Tứ Xuyên
Lẩu sa tế Tứ Xuyên
Ảnh FLICKR

Anh Vũ
Sau vụ bê bối lớn sữa trộn melamine, giờ đến lượt một vụ scandale mới về an toàn thực phẩm đang được các báo tại Trung Quốc đưa lên trang nhất. Đó là gia vị cho món lẩu vẫn gọi là sa tế. Món ăn nổi tiếng này bị phát hiện có trộn hóa chất có khả năng gây bệnh ung thư. Những phụ gia này sẽ giúp nước lẩu có mùi thơm phức, vị cay cay và có màu đỏ nhạt hấp dẫn.

Thời gian gần đây các sản phẩm gia vị lẩu sa tế Tứ Xuyên cũng đã tràn sang thị trường Việt Nam. Báo chí tại Việt Nam đã nhiều lần cảnh báo trong các gói sa tế Tứ Xuyên nhập từ Trung Quốc có nhiều thành phần phụ gia độc hại. Lẩu là món ăn nổi tiếng được nhiều người Trung Quốc ưa dùng, đặc biệt là vào mùa đông. Sau khi bị báo chí phát giác, chính quyền đã cho mở điều tra.
Từ Bắc Kinh thông tín viên RFI Stéphane Lagarde tường trình:
"Khu phố ẩm thực tại Bắc Kinh náo nhiệt tiếng chèo kéo khách vào các các quán ăn. Cả một trời đèn lồng đỏ treo trên cao thu hút cái nhìn của du khách, mùi thịt cừu thơm phức bốc ra để kích thích cái dạ dày của những người còn đang lưỡng lự. Hiếm có người dân Bắc Kinh nào lại có thể nhịn lâu được lẩu, một món ăn tuyệt vời trong mùa đông.
Thế nhưng món ăn truyền thống này của người Trung Quốc đang nằm trong tầm ngắm của các cơ quan quản lý thực phẩm. Trong món gia vị lẩu, gọi là sa tế Tứ xuyên, có thể người ta đã cho trộn những phụ gia hóa chất độc hại. Ông chủ quán lẩu « Hot Pot » tại Bắc Kinh cho rằng vấn đề này không liên quan đến khu vực thủ đô. Ông giải thích « có rất nhiều món lẩu cay, nhưng không giống như lẩu Bắc Kinh. Tại đây chỉ có nước dùng thuần chất. Mời các vị kiểm tra !».
Theo nhật báo An Huy Business, vụ bê bối này xuất phát từ tỉnh Giang Tô. Tại đây chính quyền đang cho tiến hành điều tra. Như vậy, lại nổ ra một cuộc tranh luận mới về an toàn thực phẩm, trong lúc mà vấn đề an toàn thực phẩm đang ngày càng trở nên nhạy cảm đối với dư luận Trung Quốc. Từ vụ sữa nhiễm mélamine, thuốc trừ sâu trong rau quả, dầu bẩn được dùng làm thức ăn …. Những vụ bê bối như vậy vẫn cứ thường xuyên được đưa lên trang nhất các báo tại địa phương. Trong khi đó một số người vẫn cứ các làm ngơ như không hay biết gì. Một khách hàng bước ra khỏi quán ăn nói với chúng tôi : « Nếu ngày nào cũng đọc báo, người ta sẽ không còn dám ăn gì nữa ». 


LHQ lo ngại vì Trung Quốc đàn áp giới đấu tranh cho an toàn thực phẩm

Các bà mẹ có con bị nhiễm độc sữa có melamin đang chờ đợi khám bệnh tại một bệnh viện ở Tứ Xuyên, Trung Quốc.
Các bà mẹ có con bị nhiễm độc sữa có melamin đang chờ đợi khám bệnh tại một bệnh viện ở Tứ Xuyên, Trung Quốc.
Reuters

Trọng Nghĩa
Phát biểu với báo chí vào hôm nay tại Bắc Kinh, ông Olivier De Schutter, báo cáo viên đặc biệt của Liên Hiệp Quốc về quyền lương thực, đã công khai bày tỏ quan ngại về tình trạng những người đấu tranh chống thực phẩm bị nhiễm độc tại Trung Quốc lại bị chính quyền cầm tù. Theo ông, các vụ này có tác động hăm dọa đối với các nhà hoạt động khác, gây nguy hại cho xã hội.

Trong chuyến công du Trung Quốc trong 9 ngày đang kết thúc, ông De Schutter đã nêu bật với chính quyền Bắc Kinh trường hợp của ông Triệu Liên Hải, một người đã vận động bảo vệ cho nạn nhân vụ sữa nhiễm độc vào năm 2008, nhưng lại mới bị kết án hai năm rưỡi tù giam vào tháng 11 vừa qua.
Triệu Liên Hải nguyên là một người có con thuộc số 300.000 bệnh nhân trong vụ bê bối sữa nhiễm melamin cách nay hai năm, đã giết chết ít nhất sáu trẻ sơ sinh. Ông đã bị bắt giữ vào tháng 12 năm ngoái, sau khi tập hợp các nạn nhân khác trong vụ bê bối này để phản đối và yêu cầu bồi thường. Ông đã mở một trang web cung cấp thông tin cho các gia đình sau khi con của họ bị sỏi thận và nhiễm trùng đường tiết niệu do chất melamin gây ra. Một tòa án ở Bắc Kinh đã kết án ông về tội quấy rối trật tự công cộng.
Theo ông De Schutter, việc kết án các cá nhân làm công việc cảnh báo cho công chúng về các nguy cơ của thực phẩm thiếu an toàn có tác dụng hù dọa đối với những người khác vốn cũng muốn báo cáo về những vụ vi phạm luật an toàn thực phẩm.
Đặc sứ Liên Hiệp Quốc nhận định : "Tôi nghĩ rằng quyền tự do ngôn luận và tự do lập hội mà ông Triệu Liên Hải đã hành xử là điều thiết yếu để bảo vệ quyền xã hội và kinh tế, cũng như quyền có cơm ăn."
Theo ông De Schutter : "Nếu thông tin không được lưu hành một cách tự do, minh bạch, nếu không có khả năng buộc các chính quyền phải chịu trách nhiệm khi xẩy ra những vụ vi phạm an toàn thực phẩm, thì hậu quả đơn giản sẽ là nhu cầu của người dân ít được quan tâm và tình trạng có tội mà không bị trừng phạt sẽ gia tăng."
Báo cáo viên Liên Hiệp Quốc kết luận : "Vì lý do đó, tôi nghĩ rằng tình huống mà của ông Triệu Liên Hải đang lâm vào là một mối quan ngại cho tất cả những người bảo vệ quyền được có thực phẩm bảo đảm an toàn".
Xin nhắc lại là vào năm 2008, ngành công nghiệp sữa Trung Quốc bị chấn động sau khi người ta phát hiện hóa chất công nghiệp melamin dùng làm nhựa lại được thêm vào sữa bột để tăng hàm lượng protein, làm cho trẻ sơ sinh bị bệnh và khiến cho sản phẩm sữa Trung Quốc bị thu hồi trên toàn thế giới.


Người tiêu dùng châu Âu cảnh giác với thực phẩm chiếu xạ

Để bảo quản được lâu, một số thực phẩm được chiếu xạ

Thụy My
Sau khi tấn công vào việc phổ biến các giống bắp đã biến đổi gien, thịt bò nuôi bằng thực phẩm có chứa hormone, thịt gà được tẩy trùng bằng dung dịch có chlore. . ., khoảng ba chục hiệp hội bảo vệ sinh thái gần đây đã gởi một lá thư ngỏ đến các nghị viên Nghị viện châu Âu, đòi hỏi cần phải có sự « đánh giá nghiêm chỉnh về các nguy cơ có liên quan đến việc chiếu xạ thực phẩm ».

Từ nhiều năm qua, rất nhiều loại thực phẩm bày bán tại các siêu thị đã được chiếu xạ, để có thể bảo quản lâu hơn. Kỹ thuật « tiệt trùng lạnh » này được khoảng sáu chục nước cho phép, trong đó có Pháp.
Trước khi đưa ra thị trường, các sản phẩm này được đưa qua một phòng kín có vách ngăn chống đạn, vào máy chiếu xạ để chiếu tia cobalt 60, có thể diệt ngay lập tức các loại côn trùng, ký sinh trùng và các vi sinh vật khác. Theo các hiệp hội bảo vệ sinh thái, liều chiếu xạ là rất cao. Tuy thực phẩm không bị nhiễm xạ ngay, nhưng họ lo ngại cho hậu quả về lâu về dài.
Người phụ trách hiệp hội Action Consommation cho biết: « Các thực phẩm chiếu xạ bị bắt buộc phải ghi lên nhãn. Tuy nhiên các quy định của châu Âu khá mơ hồ, và việc kiểm tra không hiệu quả, cho nên chắc chắn là nhiều người tiêu dùng, khi mua các món ăn nấu sẵn, không biết là món đó có sử dụng thực phẩm chiếu xạ ».
Tại Pháp, hiện có khoảng 15 loại thực phẩm được phép chiếu xạ, từ các loại rau thơm, gia vị sấy khô hoặc đông lạnh, củ hành, trái cây và rau quả khô, cho đến gà vịt, đùi ếch, tôm v.v…Tính chung mỗi năm có khoảng 3 ngàn tấn thực phẩm được chiếu xạ tại Pháp, và con số này lên đến 500 ngàn tấn trên toàn thế giới.
Cơ quan An toàn Thực phẩm châu Âu (Efsa) từ đây đến cuối năm sẽ phải quyết định có mở rộng thêm danh sách các loại thực phẩm được chiếu xạ hay không. Một nhân vật trong Ủy ban Nghiên cứu Độc lập về Phóng xạ (Criirad) nhận xét : « Vấn đề là khi tiêu diệt tất cả các vi sinh vật ở trái cây, người ta cũng hủy hoại luôn phần lớn các sinh tố có trong trái cây ».
Nhưng Hiệp hội Quốc gia Công nghiệp Thực phẩm (Ania), tập hợp các nhà sản xuất lớn trong ngành kỹ nghệ thực phẩm đã đáp lại rằng, họ « không phản đối thái độ dè dặt đối với việc sử dụng kỹ thuật chiếu xạ ». Nhưng Hiệp hội này cũng khẳng định một điều là, trong thực tế, kỹ thuật chiếu xạ ít khi được dùng đến, chủ yếu là vì người tiêu dùng tỏ ra cảnh giác khi đọc được trên nhãn hàng dòng chữ « thực phẩm đã qua chiếu xạ ».


An toàn thực phẩm tại Việt Nam : Bột gia vị nhiễm phẩm màu độc hại
Lẩu là món cần nhiều gia vị - Ảnh minh họa
Lẩu là món cần nhiều gia vị - Ảnh minh họa
Đức Tâm/RFI
Trọng Nghĩa
Từ một cái tên rất xa lạ, loại hoá chất rhodamine B đang càng lúc càng trở nên quen thuộc với người Việt Nam, đặc biệt là từ lúc trước Tết cho đến nay. Chất phẩm màu độc hại này, chuyên dùng trong ngành dệt, từng bị phát hiện trong hạt dưa, ớt bột trước đây, mới đây lại xuất hiện trong một số gia vị bày bán trên thị trường Thành Phố Hồ Chí Minh.
Tình trạng này nêu bật nhiều chỗ yếu trong khâu bảo đảm an toàn thực phẩm cho người dân, từng được cảnh báo nhiều lần, nhưng chưa được bổ khuyết. Vụ rhodamine B đặc biệt nổi cộm trở lại ngày 25/02/2010, khi giới chức y tế Thành Phố Hồ Chí Minh xác nhận đã tìm thấy những hàm lượng rhodamine B rất nguy hiểm trong hàng loạt mẫu gia vị bày bán trên đîa bàn thành phố, từ bột điều xay, bột sa tế, cho đến các loại gia vị nấu bò kho, nấu thịt hầm ragu...
Chất rhodamine là phẩm màu hoá học, chủ yếu dùng để nhuộm vải cũng như một số sản phẩm khác, nhưng tuyệt đối bị cấm sử dụng trong thực phẩm vì có khả năng gây ung thư cho người tiêu thụ.
Tuy nhiên, việc phát hiện chất rhodamine B trong một số gia vị tại Thành Phố Hồ Chí Minh vào tuần trước không phải là một điều mới lạ. Vào dịp trước Tết, dư luận trong nước đã không ngớt lo ngại khi thanh tra y tế tại nhiều địa phương ở Việt Nam đã liên tiếp phát hiện ra chất phẩm màu này trong ớt bột hay hạt dưa, sản phẩm truyền thống của người Việt Nam nhân dịp Tết. Báo chí trong nước ghi nhận nhiều trường hợp thực phẩm bị nhiễm rhodamine B hầu như ở mọi nơi, từ Bắc chí Nam, do chính các cơ sở sản xuất tại chỗ làm ra chứ không phải là nhập từ các địa phương khác về.
Từ 80% đến 100% mẫu ớt bột và hạt dưa bị nhiễm độc chất
Trung tuần tháng giêng vừa qua, nhiều tờ báo Việt Nam đã trích đăng lời báo động của bà Lê Thị Hồng Hảo - phó viện trưởng Viện Kiểm nghiệm An Toàn Thực phẩm Quốc gia, theo đó thì trong các mẫu hạt dưa, ớt bột được xét nghiệm, tỷ lệ dương tính với rhodamine B lên tới 80%, thậm chí 100% tùy theo từng tỉnh. Theo nhân vật này thì các mẫu sản phẩm đến từ nhiều nơi, trong đó có các tỉnh thành như Hà Nội, Huế, Hải Phòng, Bắc Ninh...
Tính chất độc hại của Rhodamine B cũng đã được nhấn mạnh : hóa chất này có thể gây độc cấp tính và mãn tính. Nếu dính vào người, nó gây dị ứng hoặc làm mẩn ngứa da, mắt... Qua đường hô hấp, chất này gây ho, ngứa cổ, khó thở, đau ngực, còn qua đường tiêu hóa, nó gây nôn mửa, có hại cho gan và thận. Trong trường hợp tích lũy nhiều trong cơ thể, rhodamine B sẽ tác hại cho gan, thận, hệ sinh sản, hệ thần kinh cũng như có thể tạo ra ung thư
Thế nhưng, bất chấp những lời báo động kể trên, vì lợi nhuận, một số nhà sản xuất vẫn tiếp tục tung ra thị trường các sản phẩm chứa độc chất này. Vụ phát hiện tại các loại gia vị nhiễm độc ở Thành Phố Hồ Chí Minh hạ tuần tháng 02 vừa qua cho thấy rõ điều đó.
Nguyên do của hành vi thiếu lương tâm đó lẽ dĩ nhiên vẫn là lợi nhuận. Dùng phẩm màu đỏ rhodamine B trong các loại gia vị có màu đỏ như bột điều, ớt đỏ, sa tế thì sẽ tạo được màu sắc đẹp hơn, làm cho món hàng hấp đẫn hơn. Còn đối với hạt dưa đỏ, ướp bằng rhodamine B sẽ giúp tạo được màu đỏ tươi, trong lúc chi phí rẻ hơn nhiều so với cách ướp truyền thống bằng cây chi tử hoặc nghệ hòa trong nước vôi, tạo ra màu đỏ mà không độc hại.
Vụ thực phẩm nhiễm rhodamine B hiện nay đã khiến giới tiêu thụ Việt Nam hết sức lo ngại vì xẩy ra trong bối cảnh nhiều vụ thức ăn nhiễm độc chất khác đã từng được báo động trong thời gian qua. Vào năm ngoái là vấn đề sữa nhiễm chất mêlamine nhập khẩu từ Trung Quốc, trước đó, vào năm 2007, là vụ nước tương chứa chất gây ung thư 3-MCPD.
Trong tất cả các vụ này, các cơ quan có trách nhiệm đã cố gằng xử lý, cho thu hồi các lô hàng bị nhiễm độc, xử phạt các nhà sản xuất vi phạm. Tuy nhiên, các biện pháp này vẫn chưa đạt kết quả mong muốn. Nhân vụ phát hiện chất rhodamine B trong một số gia vị bày bán tại Thành Phố Hồ Chí Minh, báo Lao Động ngày 26/02 vừa qua đã thử tìm hiểu vì sao vấn đề bảo đảm an toàn thực phẩm cho người tiêu thụ Việt Nam vẫn chưa thỏa đáng.
Các vụ thực phẩm nhiễm độc đặt ra vấn đề quản lý
Đối với tờ báo, một trong những nguyên do là sự lơi lỏng trong quản lý, trong lúc các biện pháp trừng phạt những người vi phạm lại quá nhẹ : ''Đến thời điểm này, các doanh nghiệp vi phạm chỉ bị xử phạt hành chính. Đến khi dư luận lắng xuống thì đâu lại vào đấy. Điển hình nhất là vụ nước tương có 3-MCPD được phát hiện rầm rộ trước đây đã xuất hiện lại trên thị trường Thành Phố Hồ Chí Minh. Các loại hoá chất cấm đang được nhiều cơ sở sản xuất cố ý sử dụng trong chế biến thực phẩm đều được bán công khai tại chợ Kim Biên. Người mua chỉ cần nói loại hoá chất nào đều được đáp ứng. Kinh doanh hoá chất, hương liệu... là ngành nghề kinh doanh có điều kiện liên quan đến tính mạng con người, nhưng vẫn được cấp phép quá dễ''.
Là một người thường xuyên theo dõi các vấn đề liên quan đến y tế, đặc biệt là các vụ thực phẩm bị nhiễm độc chất tại Việt Nam trong thời gian qua, bác sĩ Nguyễn Đình Nguyên tại Úc đã giải thích rõ thêm với RFI về tác hại cụ thể của hoá chất rhodamine B đối với sức khỏe con người. Theo bác sĩ Nguyên, để ngăn ngừa không cho những vụ thực phẩm bị nhiễm chất độc hại tái diễn, cơ chế bảo đảm an toàn thực phẩm tại Việt Nam cần phải được củng cố thêm, nhất là việc quản lý chặt chẽ chu trình phân phối của các loại hoá chất có thể dễ dàng bị lạm dụng trong ngành sản xuất thực phẩm.
''Rhodamine B là một thành phần hóa học có màu đỏ sẫm, thành phần chính dùng trong công nghiệp nhuộm vải sợi. Ngoài ra, chất này cũng được dùng để nhuộm màu trong phòng thí nghiệm, để xét nghiệm tế bào, hay là nhuộm huỳnh quang... Đó là chất hoá học, vì thế khi sử dụng trong công nghiệp y tế, gia dụng, người ta luôn luôn phải chú ý đến vấn đề độc tính, sắp xếp nó vào mức độ độc tính nào, tác động đến tế bào ra sao, và xa hơn nữa là có thể gây ung thư hay không.
Cho đến nay rhodamine B được xếp vào loại chất độc. Về mức độ cấp tính, hoá chất này gây kích thích cực mạnh, tác động trên các bề mặt tiếp xúc, trên mạc mắt, mũi và miệng khi mình hít phải nó. Cho nên khi sử dụng chất này, người ta phải mang những phương tiện bảo vệ như kính đeo mắt, màn chắn, khẩu trang loại đặc biệt như N.95, găng tay...
Còn khi bị nuốt phải vào trong ruột, chất này nó sẽ kích thích đường tiêu hóa, gây nôn mửa. Nếu liều cao thì nó có thể gây độc ở gan và thận.
Về độc tính lâu dài, thì cho đến nay người ta mới chỉ nghi ngờ là rhodamine B có thể gây ung thư. Thực ra, chưa có bằng chứng rõ ràng, nhưng nó vẫn bị xếp vào loại độc chất và không được phép dùng trong công nghiệp chế biến thực phẩm.''
Giới sản xuất dùng rhodamine chỉ để nhuộm màu thực phẩm
''Chất rhodamine B không có tác dụng gì khác ngoài việc nhuộm màu. Từ khoảng 10 hay15 năm trước đây, một số nước Tây Âu và một số quốc gia phát triển đã quản lý các chất nhuộm màu thực phẩm một cách cực kỳ nghiêm ngặt. Họ có một chu trình về chuyên môn, những người sử dụng hay chế biến phải có một loại bằng cấp, giấy phép. Lúc đó, họ đã phát hiện là một số nước châu Á có sử dụng rhodamine B để nhuộm màu, đầu tiên là các sản phẩm của Malaysia, Indonesia.
Khi họ xuất hàng sang các nước Tây Âu thì người ta phát hiện ra những dấu vết, những vi lượng của chất rhodamine B trong thực phẩm, cho nên họ nghi là các nhà chế biến Á châu đã dùng đến hoá chất này. Có thể là giới sản xuất dùng rhodamine một cách ''ngây thơ'', không biết rằng đó là chất độc, nhưng cũng có thể là họ biết, nhưng vẫn cố tình sử dụng.
Dẫu sao thì tác dụng chính của rhodamine B chỉ là nhuộm màu, vì phẩm màu của chất này khá đẹp, bắt mắt, và rất hiệu quả, nghĩa là chỉ một ít rhodamine B thôi cũng có thể cho ra một khối lượng màu rất lớn.
Tuy nhiên việc dùng rhodamine trong thực phẩm rất nghiêm trọng vì cực kỳ nguy hiểm cho sức khoẻ người tiêu dùng. Khi truy ra, nếu nhà sản xuất không biết là chất phụ gia mình dùng thuộc loại độc hại, thì đó là tội vô tình gây hại. Còn biết mà vẫn cứ làm thì tội còn nặng hơn, vừa nghiêm trọng về đạo đức nghề nghiệp, và nếu ảnh hưởng đến sức khoẻ cộng đồng hàng loạt, thì cái đó trở thành tội phạm hình sự.

Vấn đề quản lý nghiêm ngặt cần được đặt ra sau những vụ thực phẩm nhiễm độc liên tiếp
''Những dấu hiệu này cho thấy là việc quản lý, áp dụng, thực hành an toàn thực phẩm ở Việt Nam có vấn đề. Có thể suy ra là cơ chế của Việt Nam chưa đủ để quản lý chặt chẽ, buộc các nhà sản xuất tuân thủ các quy định về an toàn thực phẩm.
Có thể là nhà sản xuất không biết sự độc hại, người bán càng không biết, và người mua thì làm sao biết được. Chỉ khi nào mà nhân viên y tế xuống kiểm tra, phát hiện ra đấy là chất độc hại thì mới vỡ lẽ ra.
Theo tôi, cần phải chuyên nghiệp hóa vấn đề an toàn thực phẩm vì quản lý phải từ vĩ mô cho đến vi mô. Thí dụ như giới sản xuất cũng phải có bằng cấp để được phép sản xuất thực phẩm, phải được đào tạo, phải có bằng cấp về độc chất, hoá chất, về các chất dùng được và chất bị cấm. Do đó khi tiếp xúc với những chất phụ gia, họ sẽ có kiến thức để biết được rằng cái nào dùng được, cái nào không dùng được, có vậy mới phân định rõ được trách nhiệm.
Ngoài ra vấn đề quản lý liên quan đến nhiều khâu. Người nhập các loại hoá chất cũng phải có kiến thức về hàng nhập, phải biết là hàng sẽ bán cho khu vực công nghiệp hay khu vực dân dụng. Lúc đó mới quy được trách nhiệm ở đâu. Theo tôi, vấn đề quản lý cũng đóng vai trò quan trọng trong việc bảo đảm an toàn thực phẩm.
Ai là người được phép nhập rồi được phép bán, và bán ở đâu ? Ai là người quản lý ? Đây là một chuỗi mắt xích rất lớn. Chính là ở cấp trung ương rồi ở cấp địa phương, cần phải có quy trình quản lý chặt chẽ,
Vấn đề là phải làm sao cho những người ở khâu cuối cùng là khâu sản xuất để đến tay người tiêu dùng, phải có kiến thức và có trách nhiệm, và phải chịu trách nhiệm với luật pháp.
Chứ như bây giờ, trong những cái chợ tại Việt Nam, hầu như ai cũng có thể bán được những hoá chất đó. Ngoài ra, ai cũng có thể nhập được, chưa kể đến nguồn hàng nhập lậu, không quản lý được. Họ nhập từ khắp nơi về, từ Trung Quốc về, rồi đem ra bán ngoài chợ, và ai cũng mua được. Rồi đến các cơ sở sản xuất, ai cũng có thể đăng ký thành lập mà không cần bằng cấp, không cần có kiến thức nào về vấn đề an toàn thực phẩm. Tình trạng rất lộn xộn không thể quản lý được''.